Tuổi thanh xuân của mỗi chúng ta là khoảng thời kì đáng quý nhất trong thế cục này, vậy nên ai cũng muốn lưu giữ thật nhiều phút giây tươi đẹp cho mùa trẻ của mình. Nhưng trong khoảng thời gian này, chúng ta dễ vương vào những khờ dại khôn xiết đáng tiếc. Orange chính là một trong những bộ phim về tuổi thanh xuân truyền tải được rất nhiều thông điệp về tình cảm bạn bè và tình yêu tuổi học trò thuần khiết của các bạn trẻ.
Orange – Lưu lại tuổi thanh xuân tinh quái trong lòng ta
Cách họ thương một ai đó, cách họ mô tả sự quan hoài dành cho bạn bè của mình, cũng như lúc họ mắc phải những lầm lỗi trở thành bài học vô cùng nhẹ nhõm cứ dần thấm vào trái tim của những người trẻ như chúng ta. kết thúc 139 phút, chắc hẳn bạn sẽ khôn xiết hài lòng với những cảm xúc mà bộ phim mang lại.
https://blogtruyenhinhfpt.files.word...g?w=825&h=1167
Sự hư ảo xuất hiện ngay từ đầu phim, khi Naho bất thần nhận được bức thư được gửi đến từ ngày mai 10 năm sau mà người gửi lại là chính cô. Điều này khiến người xem phải đặt câu hỏi, tại sao bức thơ lại nằm trong túi xách của Naho và nó được gửi về bằng cách nào? Nếu trong các bộ phim viễn tưởng khác thì chắc hẳn phải có một điểm giao nhau giữa ngày nay và ngày mai hoặc quá cố, giống như một lỗ đen hay cách cửa thần kỳ nào đó. Nhưng ở đây lại hoàn toàn không, bởi Naho ở tương lai chỉ chôn bức thư của mình xuống gốc anh đào và cầu nguyện thì cô ở ngày nay sẽ nhận được thư. Sự bất hợp lý này khiến chúng ta phải liên tiếp đặt câu hỏi và đến rút cuộc vẫn không thể đáp nó một cách trọn vẹn.
Nhân vật Naho với tính cách nhân từ, tốt bụng nhưng lại khá chập trong cách biểu đạt tình cảm của mình dành cho Kakeru. Chính sự yếu mềm đó mà cô đã phải sang trọng rất nhiều sự hối tiếc trong tuổi thanh xuân của mình, việc làm cô cắn rứt nhiều nhất là không thể cứu sống được Kakeru trong tai nạn năm 17 tuổi. Cô luôn muốn bản thân phải mạnh mẽ đối diện với thực tế và tình cảm của mình nên đã viết một bức thư gửi về từ ngày mai để động viên Naho tuổi 16 phải gan góc để vượt qua những chướng ngại trước mắt. Trong suốt quá trình thay đổi tương lai phê chuẩn những gì được viết trong bức thư, bản thân Naho cũng dần trở nên kiên cường hơn rất nhiều. Cô đã sửa được rất nhiều lỗi lầm ở quá cố và lưu lại những chốc lát tươi đẹp của tuổi thanh xuân. Tình cảm mà Naho dành cho Kakeru hoàn toàn đúng với lứa tuổi học sinh, sự tinh khiết ở mối quan hệ của hai người chẳng những giúp Kakeru có thêm ý thức để vượt qua sự khổ tâm của mình, nó còn làm người xem cảm thấy khôn cùng thoải mái khi được chứng kiến một tình cảm học sinh hồn nhiên như vậy. Naho giúp chúng ta nhìn ra một điều, đừng vì chính sự yếu hèn của bản thân mà vụt mất những cơ hội trước mắt, chỉ cần chúng ta dám đối diện với hiện tại thì thành công ắt hẳn sẽ trở nên rất gần. Tôi đọc được rất nhiều bình luận về diễn xuất của Tsuchiya Tao trong phim này, khen có và chê cũng có. Riêng cá nhân chủ nghĩa mình, tôi vẫn thích nét diễn của Tao. Ánh mắt bẽn lẽn, sự e thẹn và những lúc Naho trù trừ trước quyết định của mình được Tao biểu thị rất thuần khiết. Dù có nhiều chỗ sự đo đắn của cô nàng khiến tôi cảm thấy khá bực bõ, nhưng nhìn chung Tao đã biểu đạt khá tròn vai.
https://blogtruyenhinhfpt.files.word...g?w=915&h=1074
Là một học sinh chuyển đến từ Tokyo, Kakeru gây ấn tưởng bởi vẻ ngoài siêu đẹp trai. Nếu ban đầu anh chàng tỏ ra khá rụt rè thì khi nở nụ cười lại khiến trái tim fan girl điêu đứng trước sự rạng ngời của anh. Kakeru mang trong mình nỗi hối hận vô cùng lớn sau cái chết của mẹ. Anh luôn tìm cách che giấu những nỗi buồn mà mình phải gánh chịu, sự u ám trong tâm hồn khiến anh có nghĩ suy hết sức bị động. Bức thư của Naho viết rằng vào ngày 31 tháng 12 năm Kakeru 17 tuổi, anh sẽ chết trong tai nạn giao thông bởi chính sự dày vò của bản thân. Nhưng khi Kakeru nhận ra được tình cảm của mọi người xung quanh dành cho mình, anh chàng đã dần cởi mở và hoà đồng hơn. Kakeru chưa từng chơ vơ trong hành trình của tuổi xanh, bởi ngoài ái tình khôn xiết dễ thương mà Naho dành cho anh; thì tình bạn mà Suwa, Higita, Chino và Azu dành cho anh cũng khôn cùng đáng quý. Tôi còn nhớ một lời thoại mà Suwa đã nói với Kakeru khi anh tuồng như muốn buông xuôi quờ quạng mọi thứ: “Nếu lúc cảm thấy nặng nề, cậu không cần phải gắng gượng làm gì cả. Có bọn mình ở đây rồi”. Câu nói đầy xúc động của Suwa thực sự đã đẩy cảm xúc lên đến đỉnh điểm, giống như mọi thứ trên đời này đều có thể đổi thay, chỉ có tình bạn giữa họ là trường tồn mà thôi. Kakeru cũng vì những tình cảm đó mà đã có một quyết định khác khi chiếc xe đạp sắp đâm vào xe tải, anh đã kịp thời nhận ra còn muôn ngàn điều quý vẫn ở cạnh mình. Khi Yamazaki Kento vào vai Kakeru, anh đã phần nào tả được nỗi đau của Kakeru trước sự ăn năn của mình trong các phân cảnh khóc và kể về người mẹ quá khứ của mình. Sự gượng của anh đã được đôi mắt chất chứa xúc cảm của mình cứu vớt rất nhiều.
Có một nhân vật đã tạo nên rất nhiều xúc cảm trong phim, anh chàng với tính cách sôi nổi và hoà đồng chính là người nổi bật nhất đám bạn. Sự chững chạc trong nghĩ suy, luôn mong muốn được trợ giúp bạn bè, Suwa đã cho thấy sự đáng tin cẩn của mình. Ngoài lời thoại được tôi nhắc đến ở trên, Suwa còn làm một chuyện khôn xiết tiệt, anh không ngừng cầm cố tạo điều kiện để Kakeru và Naho trình bày tình cảm dành cho đối phương trong khi anh cũng dành một tình cảm khôn cùng đặc biệt cho Naho. Tôi tự hỏi có phải khi đưa ra quyết định đó, Suwa đã chiến đấu nội tâm rất nhiều hay không? Bởi thực chất của con người là ích kỷ nhưng trong trường hợp này, Suwa vì tình bạn của mình đã dẹp bỏ hết thảy những lo liệu đó mà thực tình chúc phúc cho cả hai. Ryusei Ryo đã biểu thị rất xuất sắc vai trò của một người bạn ấm áp, lạc quan và sống tình cảm. Có thể nói, khi nhìn về mai sau 10 năm sau, được thấy một kết thúc viên mãn dành cho Suwa và Naho, tôi đã rất bằng lòng bởi thực tâm Suwa xứng đáng được hạnh phúc.
https://blogtruyenhinhfpt.files.word...g?w=1089&h=600
Dù với tiết tấu nhẹ nhõm nhưng bộ phim làm chúng ta không thể rời mắt vì có quá nhiều câu hỏi được đặt ra khiến chúng ta phải dõi theo những ráng của đám bạn để tìm hiều câu giải đáp đích thực: Kakeru đã gặp biến cố gì trong đời? vì sao anh lại tỏ ra u hoài như vậy khi mọi người luôn vui vẻ? Liệu những hối tiếc của được tu tạo một cách kịp thời và tạo ra kết thúc tốt đẹp hơn không? Kakeru có được cứu và mai sau liệu sẽ thay đổi như thế nào?
Những cảnh quay trong phim rất đẹp cũng chính là điểm cộng tuyệt khi nó thực sự giúp vẻ đẹp của các nhân vật và cảnh quan được thể hiện rõ nét nhất. Những nét đen tối ở hiện tại đã được thay đổi để trở thành ranh mãnh sắc màu, nỗi buồn của họ cũng được hoá giải nhẹ nhàng và hạp. Tình bạn đầy sự tin cậy, sẻ chia được đề cao một cách rất hiệu quả. Mỗi người đếu thế để gỡ bỏ những lầm lỗi đáng tiếc bằng chính sự sẻ chia, đồng cảm và những thương thanh sạch nhất.
Orange đã thực sự mang đến niềm tin và hy vọng vào cuộc sống cho người xem. Cuộc sống dẫu là vô thường nhưng chỉ cần bạn tin cẩn vào những xót thương và biết hy vọng sự tươi sáng ở tương lai thì chắc hẳn bạn sẽ trở thành một người lạc quan, hạnh phúc. Quan trọng nhất là hãy luôn trân trọng từng giây khắc của thế cục này để không có bất cứ sự hối tiếc nào xảy ra.
Tuổi thanh xuân của mỗi người là vô giá, sống thật chậm để thưởng thức trọn bạn nhé!